tổ chức ảnh quốc tế Magnum Photos Agency. Được sáng lập năm 1947 bởi bảy thành viên đều là nhiếp ảnh gia gồm Robert Capa, David "Chim" Seymour, Henri Cartier-Bresson, George Rodger và William Vandivert, Rita Vandivert và Maria Eisner, tổ chức này có sự góp mặt của rất nhiều phóng viên ảnh nổi tiếng và từng ghi lại nhiều khoảnh khắc quan trọng trong lịch sử thế giới.
Camera Tinh tế xin giới thiệu tới anh em tổ chức nhiếp ảnh này qua từng thời kỳ của lịch sử.
1936 - 1946: THỜI GIAN TRƯỚC "KHOẢNH KHẮC QUYẾT ĐỊNH"
Ngay khi những cuộc đấu tranh nổ ra khắp châu Âu sau Chiến tranh Thế Giới thứ hai, những người sáng lập của Magnum lúc đó đã có mặt để trải nghiệm và thực hành nhiếp ảnh ở khắp các chiến trường. Bộ đôi Robert Capa và David Seymour, dù chưa được ai biết đến ở thời điểm đó, đã mang theo máy ảnh của mình xung phong lên tiền tuyến ngay khi cuộc Nội chiến Tây Ban Nha bùng phát. Bức ảnh The Falling Solidier - Người lính gục ngã thể hiện một người lính thuộc phe Cộng hòa trong khoảnh khắc ngay trước cái chết đã trở thành một trong những bức hình mang tính biểu tượng của cuộc chiến. Capa tiếp tục chụp ảnh D-Day (ngày các chiến dịch hoặc cuộc chiến bắt đầu) tại các bãi biển ở Normandy năm 1944, phơi bày cho công chúng Mỹ những điều kinh hoàng đang xảy ra ở người ngoài. Trong lúc đó, Henri Cartier-Bresson và George Rodger kể về những khía cạnh khác của cuộc chiến, họ vốn là những nhiếp ảnh gia cho Quân đội Pháp và sau này cũng là những nhiếp ảnh gia đầu tiên vào trại tập trung Bergen-Belsen. Khi chiến tranh kết thúc vào năm 1945, bộ tứ này đã chụp lại sự tàn phá cả về vật chất lẫn tinh thần mà châu Âu phải trải qua.
1947 - 1952: THƠ CA CỦA HIỆN THỰC CUỘC SỐNG
Năm 1947, các nhiếp ảnh gia đã tập hợp lại để thành lập Magnum Photos, một tổ chức chuyên ghi chép lại các sự kiện của thế giới. Cái tên Magnum được đặt theo tên chai rượu vang cỡ lớn mà họ uống trong các cuộc họp. Trong cuốn sách "The Decisive Moment" được Cartier-Bresson viết năm 1952, nhiệm cụa của các nhiếp ảnh gia là tạo ra những sự ấn tượng lâu dài từ những khoảnh khắc thoáng qua. Cartier-Bresson viết: "Chúng tôi phải thể hiện một tình huống, một sự thật", ông vốn là người không bao giờ công nhận những tấm ảnh của mình là nghệ thuật. "Đây là thơ ca của hiện thực cuộc sống".
Để đảm bảo lưu giữ được mọi sự kiện của Thế giới, những nhiếp ảnh gia của Magnum phân bổ địa bàn của mình trên toàn cầu: Rodger là Châu Phi, Cartier-Bresson lo vùng Ấn Độ và Viễn Đông trong khi Capa sẽ di chuyển liên tục khắp các vùng. Việc di chuyển liên tục giữa các chiến trường để ghi lại các "khoảnh khắc quyết định" đã dẫn tới cái chết của Capa và Seymour. (Capa qua đời bởi một quả mìn tại Chiến Tranh Đông Dương lần thứ nhất, Seymour hy sinh vì trúng đạn súng máy trong những ngày cuối của cuộc khủng hoảng Suez tại Ai Cập.)
1953 - 1971: TỪ CHIẾN TRANH ĐẾN NHỮNG THỂ LOẠI KHÁC
Trước lần kỷ niệm thành lập thứ 5, Magnum đã nhận được hồ sơ ứng tuyển của rất nhiều nhiếp ảnh gia tham vọng, và nhiều người trong số họ sau này đã trở thành những thành viên quan trọng của tổ chức. Sự nổi tiếng của tổ chức ảnh này cũng đem đến cho họ sự chú ý từ tạp chí Life Magazine - một ấn phẩm đã công bố rất nhiều ảnh bộ thực hiện bởi các nhiếp ảnh gia Magnum vào những năm 50 và 60 của Thế kỷ trước. Trong khi nhiều nhiếp ảnh gia tiếp tục làm phóng sự, những tấm ảnh của Magnum đã chuyển sang một hướng hoàn toàn mới. Eve Arnold (thành viên nữ đầu tiên) và Elliott Erwitt đã chụp ảnh cho nhiều người nổi tiếng, trong đó có cả biểu tượng về nghệ thuật Marilyn Monroe. Trong khi đó Elliott Landy ghi lại tư liệu về văn hóa Hippie, còn Seymour trước khi qua đời đã chuyển sang chụp thời trang. Những tấm hình của Werner Bischof thậm chí đã mang hơi hướng trừu tượng hình học. Những hồ sơ của các nhiếp ảnh gia sau này miêu tả chi tiết lại cả một quá trình thực hành nhiếp ảnh của họ, mà trong đó có rất nhiều tấm ảnh chụp trước những khoảnh khắc quyết định hay khoảnh khắc thân mật.
1972 - 1980: KẾT THÚC THỜI KỲ HOÀNG KIM CỦA PHÓNG SỰ ẢNH
Năm 1972, tạp chí Life vốn là người đi đầu trong thời kỳ hoàng kim của phóng sự ảnh đã phải đóng cửa bởi sự cạnh tranh quá gay gắt từ các đối thủ. Không còn nơi để cộng tác công việc, các nhiếp ảnh gia Magnum phải tìm hướng đi mới cho mình để tiếp tục duy trì cách miêu tả "khoảnh khắc quyết định". Với một số người, đây chính là cơ hội để họ làm các dự án tại nước ngoài. Ví dụ, Chris Steele-Perkins tới Châu Phi để chụp về những nền văn hóa chưa bị tác động bởi công nghệ, việc này giống như đi tìm những nền văn hóa tưởng như đã đi vào lãng quên. Với trường hợp của Susan Meiselas, cuốn sách Carnival Strippers của cô lại làm chấn động giới nghệ thuật thế giới vì sử dụng phóng sự ảnh như một hình thức nghệ thuật.
1980 - HIỆN TẠI: KHOẢNH KHẮC QUYẾT ĐỊNH TRONG THỜI ĐẠI KỸ THUẬT SỐ
"Cô gái Afghanistan" của Steve McCurry là bức ảnh mang tính biểu tượng chụp một cô bé mồ côi đau buồn trong chiếc khăn màu đỏ, được giới thiệu trên trang bìa của National Geographic năm 1985. Chính bức hình này đã báo hiệu rằng các nhiếp ảnh gia Magnum có thể thành công mà không cần cái bóng quá lớn của tạp chí Life. Những bức ảnh gần đây của Magnum cũng mang đầy màu sắc và sự rực rỡ, vốn được khởi đầu từ những tấm ảnh đen trắng nổi tiếng và tinh tế. Tổ chức này cũng tiếp tục tạo ra những bức ảnh có tầm quan trọng về mặt chính trị, và đáng kinh ngạc là rất nhiều tấm hình dạng này xuất hiện trên tạp chí VICE. Liệu VICE có thể là đại diện cho họ giống như Life vào những năm 1950?
Dù sao đi chăng nữa, sau 66 năm kể từ ngày thành lập, các nhiếp ảnh gia Magnum vẫn không hề có dấu hiệu mỏi mệt trên hành trình đi tìm "khoảnh khắc quyết định" của mình.
Lược sử đáng kinh ngạc của Magnum Photos qua các thời kỳ
Các nhiếp ảnh gia Magnum trong lần gặp gỡ thường niên năm 1990.
The Falling Soldier - Robert Capa
Công nhân mỏ trẻ ở miền bắc nước Pháp - David Seymour
Marilyn Monroe tại sa mạc Nevada - Eve Arnold
Vũ công nhảy thoát y tại lễ hội - Susan Meiselas
"Cô gái Afghanistan" trên bìa National Geographic - Steve McCurry