
"Mình méo làm gì hết, thế mà vẫn dính virus corona. Cái quái gì đã xảy ra?" Câu chuyện giả tưởng dưới đây của Jeff Wise đăng trên New York Magazine không hề có ý định gây hoang mang cho anh em, mà nó kể về con đường lan truyền của căn bệnh COVID-19 này. Rằng một đứa bạn thân chúng ta gặp hàng ngày lại có thể là F1 lây bệnh cho anh em, mặc dù mình đã cẩn thận không đụng chạm gì với nó. Mời anh em theo dõi câu chuyện giả tưởng về những gì đã xảy ra:
Anh em gọi điện thoại hẹn thằng bạn đi ăn trưa. Để an toàn, anh em chọn chỗ ngồi ngoài trời cho thoáng khí. Như thường lệ, anh em thủ sẵn mọi biện pháp bảo vệ: nước rửa tay diệt khuẩn, ngồi xa những người khách lạ mặt xung quanh, cố gắng không rờ tay lên mặt. Anh em sẽ tự hỏi: liệu mình có lo xa quá không nhỉ?
![]()
Nhọ là anh em không hề biết rằng, tuần trước cha của thằng bạn này có đi họp lớp bạn đại học. Ông bác xấu số đã bị lây nhiễm coronavirus khi tiếp xúc với vợ chồng một người bạn chuyên đầu cơ tiền số crypto. Tèn tén ten ông bác thành F1. Để rồi 3 ngày sau, triệu chứng ho xuất hiện và ông bác lấy tay che cơn ho sù sụ, trước khi mở cửa cho thằng con (là thằng bạn của anh em).
Một muỗng cà phê nước dãi của người bệnh có thể chứa tới 500 tỷ con virus corona, vì vậy chỉ một cú ho đã có thể phát tán ra không khí hàng triệu con virus chết người này. Khi thằng bạn của anh em bước qua cánh cửa đó, nó đã hít căng phổi cú ho và 32 nghìn lẻ bốn trăm năm mươi sáu con virus chết tiệt này đã bám dính lên niêm mạc miệng và cổ họng của thằng bạn (chết băm) này, biến nó thành một người phơi nhiễm F2.
Ồ yeah, virus đã trú ngụ và sinh sôi nảy nở trong cơ thể của thằng bạn F2. Giờ đây mỗi khi nó nói, hơi thở tràn đầy sức sống của nó phà ra môi trường xung quanh vô số con cô-vy. Đám virus này lơ lửng trong không khí và bám vào bàn, vào người, vào thức ăn của anh em, chưa kể là anh em cũng hít căng phổi bầu không khí này rồi. Suốt bữa trưa ngon miệng này, thằng bạn chết tiệt đã tặng cho anh em 43 nghìn 654 con cô-vy, tới lúc cả 2 chia tay chia chân, số virus đã sinh sôi chóng mặt thành 312.405 con, thành F3 rồi, thấy mọe rồi anh em ơi!
Blah blah blah... (đoạn này nói về quá trình virus sinh sôi nảy nở trong cơ thể anh em, mình lược bỏ đi).
Anh em vẫn rất khỏe (dĩ nhiên rồi, trẻ khỏe thì đâu có phát bệnh ngay tức thì được). Nếu có cảm thấy gì, thì chỉ là thấy hơi chán chán mà thôi. Anh em là một con người có trách nhiệm, anh em đang ở nhà để social distancing - giữ khoảng cách với cộng đồng để phòng dịch. Sau 2 ngày nằm nhà luyện phim, anh em thấy buồn chết đi được, chưa chết vì dịch thì đã chết vì phát điên trước rồi, mình phải đi chơi thôi!
Anh em bốc điện thoại gọi cho bạn gái cũ, hẹn cùng nhau đi dạo ăn món "vịt sả chao". Trong thâm tâm anh em nghĩ, nếu có tận thế thì mình cũng phải chết cùng với người mình yêu. May sao là ex của anh em có đeo khẩu trang nên cô ấy không hít trúng virus của anh em đâu. "Anh à, em có bạn trai mới rồi" - cô ấy nói với anh em. Buồn không? Buồn chứ! Lòng tan nát, anh em ôm một cái lần cuối chia tay ex.
Ex không biết rằng trước khi đến chỗ hẹn, anh em mới đi nặng nhưng méo thèm rửa tay (đậu phộng). Cú ôm của anh em đã truyền lên quần áo của ex gần 900 ngàn con virus cô-vy. Bốn mươi hai giây sau khi ex về tới nhà, ẻm cởi áo khoác ra, đưa quay vuốt tóc, quẹt mũi trong lúc soi gương trước khi kịp rửa tay bằng xà bông. Ex đã kịp hứng 9 nghìn 400 con virus. Để rồi 5 ngày sau ex nhập viện trên xe ò í e.
![]()
Blah blah blah... (đoạn lược bỏ này nói về hệ miễn dịch của anh em chống lại virus corona - và thất bại - như thế nào).
Hai ngày sau nữa, anh em định kiếm cái gì ăn cho qua bữa trưa, nhưng nhìn món nào cũng ngán tới tận cổ. Đúng là ở nhà riết tới phát điên là có thật. Anh em phải đi nằm một chút cho tỉnh mới được. Khi thức dậy, anh em càng thấy mệt hơn. Cơ thể căng cứng, nặng nề, cái méo gì thế lày? Anh em ho không dứt được. Đậu phộng, chuyện gì đã xảy ra? Anh em đi tìm cái nhiệt kế.
Sốt 39 độ C rồi! Đậu xanh, "Ex đi một nửa hồn ta mất, một nửa hồn kia ốm liệt giường"... Anh em quyết định nằm nghỉ, trong lòng tự nhủ rằng mình còn trẻ khỏe mà, không chết đâu mà lo.
Anh em đã nghĩ đúng, người trẻ tuổi không nằm trong nhóm nguy cơ cao tử vong vì COVID-19, tuy nhiên có tới 20% người nhiễm bệnh nằm trong tình trạng nguy kịch, và đó có thể là anh em. Sau 4 ngày phát bệnh, cơ thể anh em rã rời, đây là cơn bệnh nặng nhất mà anh em từng dính. Anh em vừa bị khó thở nhưng lại ho muốn bể phổi. Sức tàn lực kiệt, anh em book xe để tới bệnh viện. Trên đường đi, anh em đã kịp trây trét hơn 376 triệu con cô-vy lên xe của bác tài tội nghiệp, kèm theo là một lượng virus tương đương được anh em ho ra không khí xung quanh.
Tại phòng cấp cứu, qua chẩn đoán nhanh, bác sĩ đưa anh em vô phòng cách ly đặc biệt. Trong lúc đang chờ kết quả xét nghiệm cô-vy, bác sĩ chụp CT phổi của anh em, hình ảnh cho thấy phổi của anh em tích tụ đầy dịch nhầy do căn bệnh gây ra. Kết quả xét nghiệm cho thấy anh em không chỉ dương tính với COVID-19, mà còn bị viêm phối cấp, hay còn gọi là hội chứng suy hô hấp cấp tính (ARDS).
![]()
(Đoạn này mô tả quá trình điều trị, giành giật giữa sự sống và cái chết nên hơi creepy, nên mình chỉ lược dịch đơn giản)
Bệnh viện đã quá tải vì đầy người bệnh COVID-19, anh em được đưa vào chung một căn phòng với 5 bệnh nhân khác. Anh em được truyền dịch để bổ sung dinh dưỡng và thuốc cho cơ thể. Tuy nhiên bệnh của anh em càng ngày càng nặng, có lúc nhịp tim chỉ giảm còn 50 nhịp/phút, anh em dần mất ý thức, nửa tỉnh nửa mê, ở giường bên cạnh, thêm một bệnh nhân khác đã hồn lìa khỏi xác...
Lúc này không chỉ đầu óc của anh em không còn minh mẫn, mà hệ miễn dịch cũng phát khùng. Thay vì chống chọi lại virus, các bạch cầu điên loạn tấn công những tế bào khác, nói cách khác, bạch cầu giống như cầu thủ kiến tạo ngôi sao, tạo cơ hội cho cô-vy vua phá lưới banh 2 lá phổi của anh em. Dịch nhầy đã bít kín các phế nang, phổi của anh em không thể lọc oxy cho máu được nữa. Nó làm anh em sẽ bị chết đuối trong chính 2 lá phổi ứ nước của mình.
![]()
Chưa hết, lần lượt các cơ quan nội tạng của anh em nghỉ làm việc, đây gọi là hội chứng rối loạn chức năng cơ quan nội tạng (MODS). Khi lá gan đình công, sẽ không có ai lọc máu cho anh em. Các bác sĩ lập tức chạy máy lọc máu cho anh em. Phổi không lọc được oxy, các tế bào não của anh em dần dần "ra đi". Tính mạng của anh em giờ như chỉ mành treo chuông. Khi cơ thể bị MODS thì tỉ lệ sống sót của anh em chỉ còn 50%, nhưng vì bệnh viện đang quá tải vì dịch, mạng sống chắc chỉ còn được 3 phần.
Trong cơn mê man, một góc tư hồn còn lại của anh em loáng thoáng thấy bác sĩ nối anh em với máy ECMO - máy oxy hóa qua màng ngoài cơ thể. Chiếc máy này sẽ thay thế chức năng của tim và phổi của anh em (tối đa là 1 tháng), cho đến khi cơ thể của anh em tự tìm lại được cân bằng để thoát khỏi tình trạng MODS.
Nhờ sự trợ giúp của máy ECMO, cơ thể của anh em đã dần dần tìm được sự bình tĩnh cần phải có. Nó nói "Ex đi rồi nhưng còn chó, à nhầm, Ex đi rồi nhưng mình phải sống tiếp". Hệ miễn dịch của anh em bắt đầu hoạt động trở lại, tuy chậm chạp và đầy khó khăn, nhưng cơ thể của anh em sẽ dần dần hồi phục.
Vài tuần sau, bác sĩ bắt đầu tháo máy ECMO khỏi người của anh em. Anh em bắt đầu cảm thấy thèm ăn, gương mặt của anh em đã hồng hào trở lại. Một sáng ngày hè, anh em được cho xuất viện. Trong hồ sơ bệnh án, anh em được đánh số là bệnh nhân thứ 592...
![]()
Câu chuyện này chỉ là giả tưởng nhưng nó chứa nhiều thông tin khiến ta suy nghĩ về cách lây lan của dịch Covid-19, chúc cho tất cả anh em đều mạnh khỏe, chúc Việt Nam và thế giới sớm vượt qua cơn dịch này với ít thiệt hại nhất!
Theo nymag
Khóa đào tạo Power BI phân tích báo cáo để bán hàng thành công
KHÓA HỌC LẬP TRÌNH PYTHON TỪ CƠ BẢN ĐẾN CHUYÊN NGHIỆP


























